[VGQL] Chương 56


56. Đánh nhau to! 

Mẹ nuôi đối với gã cực kì tốt.

Phòng ở của hai mẹ con chỉ vỏn vẹn đúng bốn mươi thước, hồi ấy cũng coi như không quá tệ.

Một người mẹ đơn thân mang theo một đứa con lớn như vậy, tự nhiên sẽ khiến không ít hàng xóm chỉ trỏ, tuy thế Dung Giản chưa bao giờ thấy bà buồn bã, đau khổ.

Bà làm bảo mẫu cho một gia đình nọ, chiều nào đi làm về, đều mang một bình sữa nhỏ về cho gã.

“Con trai tuổi mười mấy đang là tuổi lớn, cần phải uống nhiều sữa.”

Người phụ nữ ấy cười dịu dàng như nước, cũng như mái tóc dài đen nhánh mềm mại của bà, theo đầu vai nhẹ buông xuống.

Tiểu Dung Giản lúc ấy còn chưa luyện được trình độ mặt dày như bây giờ, nhưng cũng không hề nói câu cảm ơn nào, chỉ lạnh nhạt quay đầu liếc bình sữa một cái.

Chờ đến tối khi mẹ nuôi đã ngủ say, gã mới len lén chạy ra uống hết sạch, lại còn dùng lưỡi liếm sạch đến không còn một giọt, rồi mới đặt bình xuống chỗ cũ.

Ngày hôm sau mẹ nuôi đi tới cầm bình thủy tinh lên, như cười như không mà nhìn gã.

Tiểu Dung Giản lúc ấy sẽ luôn khinh thường nhìn sang phía khác, nói, “Đúng thế, là mèo hoang uống mất.”

— lúc đó, đã ngây thơ lại còn ngu ngốc, còn tưởng rằng người phụ nữ kia không phát hiện ra.

Tuy nhiên, chuyện này cũng không ngăn cản được việc gã lộ ra thiên phú về game.

Lúc ấy, Dung Giản đã nổi danh khắp cả khu là “Vua game của phố”, trò gì cũng chơi được, thậm chí là chơi rất khá.

Thậm chí có mấy đứa nhà giàu mời gã về thi đấu hộ, nếu may mắn, mỗi trận thắng là có thể kiếm được một ít tiền, có thể đến mấy quán game chơi thoải mái.

Vì chơi game mà lơ là học tập, là việc mà các bậc phụ mẫu toàn thiên hạ căm thù đến tận xương tận tủy.

Mẹ nuôi thường ngày đối với gã luôn luôn chiều chuộng, nhưng với đối việc này thì cũng như bao người khác, rất không vừa lòng.

Đối với cái lý tưởng “quán quân thế giới” kia của Dung Giản, bà chỉ lắc đầu thở dài, nhưng vì không muốn đả kích tự tôn của gã, nên mới không nói thẳng ra, chỉ khéo léo ám chỉ hy vọng gã tập trung vào việc học, sau này thi đại học rồi tìm một công việc tử tế đứng đắn.

— chơi game là mấy việc vớ vẩn không đàng hoàng của mấy tên côn đồ đầu đường xó chợ, chính là nhận thức chung của tất cả mọi người.

Thế nhưng mẹ nuôi của Dung Giản không phải là một người phụ nữ tàn nhẫn, bà thậm chí rất nhu nhược, rất mềm lòng, nên không đành lòng mắng con mình dù chỉ một câu, ngay cả đến một câu nặng lời bà cũng chưa từng thốt ra, chứ đừng nói đến chuyện roi vọt.

Tiểu Dung Giản vẫn lạnh nhạt như trước, bất quá gã mỗi ngày thức dậy đều gấp chăn màn ngay ngắn, buổi chiều đùng giờ về nhà, ngoan ngoãn ngồi trước bàn cơm, hắn mỗi ngày rời giường đều đã điệp hảo chăn, buổi chiều đúng giờ về nhà, ngoan ngoãn ngồi ở trước bàn cơm, mỗi ngày đều kiễng chân lên mà rửa bàn, mỗi lần hao tổn tâm cơ xong còn lại một ít tiền, đều trộm giấu dưới gối người phụ nữa kia.

Trong cuộc sống bình thản tẻ nhạt ấy, Dung Giản trong lòng đã sớm thừa nhận người mẹ mới của mình, ỷ lại và cuộc sống nương tựa lẫn nhau của hai mẹ con.

Mặc dù gã kiên trì gọi bà là dì.

Những ngày ấm áp ấy kéo dài đến hơn một năm, cho đến tận khi một người đàn ông trẻ tuấn tú xuất hiện, bắt đầu dần thâm nhập vào gia đình nhỏ của hai mẹ con.

Người phụ nữ bảo Dung Giản gọi y là “chú Thẩm”.

Từ khi người này xuất hiện, nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt người phụ nữ ngày một nhiều, nhưng u sầu trên khuôn mặt bà cũng càng nhiều lên.

Có lẽ tại giống đực trời sinh mẫn cảm, nên Dung Giản đối với Thẩm Lạc Thiên, theo bản năng cảm thấy giống như một chiếc khung xe bị xâm lấn, uy hiếp.

Gã căm thù người đàn ông này — người đàn ông có thể sẽ cướp đi “người thân” duy nhất của gã.

Ngược lại, Trầm Lạc Thiên cũng không thích Dung Giản, rõ ràng chỉ là một đứa con ghẻ, cả ngày lại chỉ biết trưng ra cái khuôn mặt thối không vui vẻ gì.

Con ghẻ thì nên tự biết thân biết phận!

Trầm Lạc Thiên dù sao cũng là một người trưởng thành, tuy rằng trong lòng không vui, nhưng thấy tình cảm trong lòng người phụ nữ kia đối với gã, nên cũng nguyện ý tiếp nhận gã.

Y đính hôn với người phụ nữ kia, trở thành cha nuôi của Dung Giản, cùng nữ nhân đính hôn, trở thành Dung Giản đích dưỡng phụ, gần như đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Thế nhưng sự đời luôn đi theo hướng bất ngờ khiến người ta không kịp trở tay.

Một miếng bánh nhân thịt to đùng bỗng dưng rơi xuống đầu Thẩm Lạc Thiên, y hóa ra lại là con trai độc nhất của một tỉ phú thượng lưu ở Mỹ! Mọi thứ thay đổi nhanh như chong chóng, một kẻ cu li dưới đáy của xã hội, bỗng chốc biến thành người thừa kế tập đoàn gia tộc ở Mỹ.

Thương đế thật công bình, nếu ngài lúc này ban cho anh một thứ gì đó, thì sẽ luôn luôn lấy đi thứ khác.

Gia tộc Trầm Lạc Thiên ghét bỏ mẹ con Dung Giản, không có phép hai người đến với nhau.

Nhưng người phụ nữ này đang mang trong mình cốt nhục của Thẩm Lạc Thiên, Dung Giản thường xuyên nhìn thấy bà mỉm cười vuốt ve bụng mình. Gã yên lặng ngồi bên cạnh, vừa hâm mộ, vừa khổ sở.

Ba người kia mới thật sự là một gia đình — chỉ có gã là người ngoài.

Có đôi khi, Dung Giản trộm nghĩ, nếu mình đứa bé trong bụng dì thì tốt rồi, gã thậm chí còn tình nguyện từ nay về sau sẽ không bao giờ chơi game nữa.

Nhưng khát vọng như vậy, Dung Giản sẽ không bao giờ để lộ ra như vậy.

Biết rõ rằng chuyện này vĩnh viễn không thể xảy ra, đêm khuya không người, một mình ngồi ảo tưởng một chút, đã là hạnh phúc nhỏ nhoi của gã.

Dần dần, Dung Giản ngày càng trở nên ngoan ngoãn, yên lặng tự ép mình phải bớt phóng túng.

Người lớn không thích mình chơi game, nhưng ngày tháng chơi game vui vẻ nhất của gã liền chấm dứt. Bọn họ không thích nhìn gã với lũ du côn đầu đường xó chợ đánh nhau, gã liền đi đường vòng tránh thật xa, bị vây đánh, bị nhục mạ, gã cũng chỉ chạy chứ không đánh lại.

Dung Giản tạm miễn cưỡng vì lợi ích to lớn hơn như vậy, đơn giản là vì gã sợ rằng một ngày nào đó tỉnh lại, chính mình sẽ phải lần nữa quay lại cái trại trẻ mồ côi lạnh lẽo kia.

So với việc bị vứt bỏ, gã thà rằng hi sinh mọi thứ.

Cho dù gã có cố gắng làm cho bản thân có vẻ có tiền đồ thế nào đi nữa, đúng là vẫn phí công.

Mẹ nuôi và Trầm Lạc Thiên bắt đầu vì gã mà khắc khẩu.

Tiếng cãi nhau rất to, Dung Giản mới vừa đi tới đầu cầu thang đã nghe câu “Cũng chỉ là một thằng con nuôi vô dụng mà thôi! Cũng có phải là con đẻ đâu!” kia.

Gã đứng sững tại chỗ một lúc, sau đó xoay người bỏ chạy.

Gã đương nhiên không thể nào bỏ nhà ra đi — đó là loại du lịch xa xỉ mà chỉ có những người được người khác quan tâm, săn sóc mới có.

Mà Dung Giản cái gì cũng chẳng có, nếu gã bỏ đi, cũng sẽ chẳng có ai đi tìm gã.

Gã tìm tới quán net quen thuộc, cực kì hung hăng đánh thuê cho người khác để thu tiền, chơi cả đêm cũng không hề rời bàn máy tính. Sáng sớm hôm sau, gã hưng phấn ôm một con mèo chiêu tài đầy tiền tiết kiệm chạy về nhà.

Chỉ trong một đêm, gã thế mà lại kiếm được gần hai mươi đồng (tệ), đối với người nghèo, số tiền này có thể dùng cho cả tháng.

Dung Giản sung sướng ôm chặt trong lòng chạy về, lại phát hiện ra Thẩm Lạc Thiên đã sớm bỏ đi, chỉ còn dì đang lẳng lặng ngồi một mình trong phòng.

Khuôn mặt tái nhợt mà tiều tụy.

Bà nhìn thấy gã, đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại dùng giọng điệu tức giận chưa từng thấy bao giờ mắng gã, “Con đêm qua chạy lung tung ở chỗ nào?! Mẹ còn tìm con đến hơn nửa đêm!”

“Con hôm qua ở quán net –” Dung Giản căn bản không phát hiện ra có chỗ nào không đúng, lại cực kì kích động đem ống tiền tiết kiệm ra đưa cho bà.

“Ba!”

Lời gã còn chưa dứt, đã bị một cái tát vang dội chặt đứt.

“Mày, mày mau cút đi!! Tao không có loại con cái như mày! Mau cút đi!”

Người phụ tức giận đến phát run, Dung Giản bị tát đến mức có chút mơ hồ, cho đến tận khi khuôn mặt sưng lên, đau rát, phẫn nộ, bi thương như thủy triều dâng trào phẫn nộ vừa buồn thương đích cảm giác bàng như thủy triều thẳng vọt lên, chua xót xộc lên mũi cùng hốc mắt.

Tiểu Dung Giản cắn chặt môi, cực lực cố gắng ngăn nước mắt lại, đáng tiếc, viền mắt không thể nào chịu được sức nặng, không kiềm được từng giọt từng giọt lăn xuống.

Rõ ràng là đang mùa hè, nhưng gã lại cảm thấy cả người buốt giá, lạnh run, gã đứng tại chỗ, sững sờ, chân tay luống cuống.

— thậm chí còn chưa biết mình đã sai chỗ nào, đã bị vứt bỏ?

. . .

“Dung Giản, Dung Giản?”

Từ trong mông lung, Dung Giản nghe thấy có người gọi gã.

Dưới sự lay động mạnh mẽ nơi bả vai, Dung Giản nhanh chóng tỉnh lại, gã nhíu mày xoa huyệt Thái Dương, khàn khàn hỏi, “Làm sao vậy?”

Lâm Diễm Tu lại nắm lấy áo gã, kéo gã lên, sắc mặt không tốt, “Anh mà ngủ nữa là bỏ luôn lễ trao giải đó! Ngu ngốc!”

Những hình ảnh mơ hồ hỗn loạn vẫn ngổn ngang trong đầu Dung Giản, xua đi cũng không được, cảm giác đáy lòng chua xót trong mơ quá chân thật, xen lẫn với hiện thực rối thành một cục, quả thật không tài nào phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.

Gã nửa ngày mới phản ứng lại, “Ừm” một tiếng trả lời lấy lệ.

Hai má giống như vẫn còn đau, gã đưa tay sờ sờ, thật lạnh lẽo.

“Anh rốt cuộc làm sao thế?” Lâm Diễm Tu do dự hỏi, vươn tay từ đằng sau ôm lấy thắt lưng người kia.

Xung quanh người Dung Giản tràn ngập một bầu không khí kì lại, chỉ cần tới gần một chút, là đã cảm thấy ngột ngạt không thở nổi.

Lâm Diễm Tu bất an nhíu mày, siết chặt cánh tay, ôm chặt hơn một chút.

Không hiểu sao lại có cảm giác, chỉ cần hơi lỏng cánh tay, người này sẽ biến mất không dấu vết.

“Lâm Diễm Tu,” Dung Giản ánh mắt mơ hồ, qua hồi lâu, mới gian nan mở miệng, tiếng nói khô khốc giống như vừa bị thiêu, “Hình như tôi nhớ ra một chuyện, Ta giống như nhớ tới một việc, thật hỗn loạn…”

Lâm Diễm Tu cả người chấn động, trong lòng đột nhiên khẩn trương, bất an trong lòng càng thêm lạnh lẽo, ép hắn đến mức không thở nổi.

“Anh đang nghĩ gì thế?”

Dung Giản chậm rãi gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Giấc mơ đều là những đoạn ngắn lẻ tẻ, hỗn độn chồng chất lên nhau, gã không thể nào sắp xếp lại thật rõ ràng.

Chỉ mơ hồ cảm thấy, vẫn còn thiếu một đoạn, đoạn quan trọng nhất.

“Cứ hoàn thành lễ trao giải đã rồi nói sau.” Lâm Diễm Tu chậm rãi buông tay nói.

Dung Giản gật gật đầu, đi theo người kia ra ngoài.

Trong đầu gã ngổn ngang suy nghĩ về giấc mộng kia, căn bản là đã quên sạch chuyện đã đồng ý với Thẩm Tần chuyển công ty.

Hội trường trao giải đã được bài bố xong, hội trường chật kín chỗ ngồi.

Lễ trao giải top 3 NGC đương nhiên là vở tuồng chủ chốt cuối cùng, trước đó còn màn khen thưởng top 16, giải thưởng phong cách cá nhân, cùng với NGC tam giáp đích trao giải đương nhiên là áp trục tuồng, trước đây còn có tiền 16 cường ngợi khen, cá nhân phong cách thưởng, và màn kí hợp đồng của các tuyển thủ và câu lạc bộ, vân vân.

“Lần này, khách quý đến tham dự lễ trao giải, chính là tổng giám đốc tập đoàn Vita ở Trung Quốc, Thẩm Tần tiên sinh!” Nữ MC cười tươi như hoa, những nhân vật có thể hô mưa gọi gió này không phải các cô lúc nào muốn thấy là có thể thấy.

Thẩm thiếu gia bất luận tham dự sự kiện nào, đều luôn cực kì hào hoa phong nhã, nở nụ cười ôn hòa.

Cũng chẳng cần biết có tự nhiên hay không, chỉ cần khiến người ta không cảm thấy không thoải mái là được.

“Thẩm tiên sinh cũng thật đẹp trai nha, bình thường chăm sóc như thế nào vậy? Có thể chia sẻ bí quyết với các fan game nam được không?” Nữ MC cười đùa.

Trầm Tần nghĩ nghĩ, thật thà đáp, “Đây là nhờ dinh dưỡng hợp lý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi theo đúng quy tắc, về bữa sáng, có thể ăn bánh mì, cháo trắng, chút hoa quả, sữa, về cơm trưa…”

Nữ MC không nói gì để yên cho hắn tự độc thoại, cuối cùng còn bổ sung thêm một câu, “Không nên miệt mài quá độ.”

Yên tĩnh một lúc lâu.

Em gái dẫn chương trình lệ rơi đầy mặt, hắn còn thành thật trả lời câu hỏi nha!

Tuy rằng cuộc thi NGC lần này chuyện xấu chồng chất, nhưng lễ trao giải cũng coi như thuận lợi — ít nhất 90% là thuận lợi.

Đài trao giải top 3 giới thi đấu thể thao trực tiếp cũng có ba bậc giống đài trao giải của giới thể thao.

Sắc mặt thờ ơ của Dung Giản hoàn toàn che dấu nội tâm mờ mịt của gã, người ngoài không tài nào nhìn ra một chút gì không thích hợp, chỉ có ngoại nhân nhìn không ra nửa điểm không thích hợp đích địa phương, chỉ có người đứng ở ngoài đài lĩnh thưởng Lâm Diễm Tu, không hiểu sao lại nôn nóng.

Trầm Tần mỉm cười đưa chiếc cúp quán quân bằng vàng vòng qua, “Chúc mừng anh, Dung Giản, hợp tác vui vẻ.”

“Cám ơn.” Dung Giản vừa nhìn thấy mặt hắn, lập tức nhớ tới chuyện chuyển công ty, sắc mặt liền có chút lạnh, cực kỳ miễn cưỡng phun ra hai chữ này qua kẽ răng nanh.

Từ trước tới nay, trong số quán quân NGC, chưa thấy ai thắng được cúp mà lại trưng ra cái vẻ mặt táo bón đến vậy, thân là người đạt huy chương đồng, Ôn Du không nói gì chỉ trợn trắng mắt.

Khi Dung Giản giơ cúp quán quân lên cao, toàn hội trường tiếng vỗ tay vang lên như sấm, bên tai nổ vang cái tên “Dung Giản”.

Giờ khắc này, gã giống như trung tâm của vũ trụ, mọi ánh mắt, mọi lời chúc mừng, mọi tiếng vỗ tay, đều hướng về gã.

Cho dù gã bình thường lạnh nhạt, cũng không kiềm được mà cảm thấy chút kích động.

Ánh mắt Dung Giản lướt qua tầng tầng lớp lớp người, rơi xuống Lâm Diễm Tu cũng đang mỉm cười, chẳng biết tại sao, bỗng nhiên trong lòng thấy sợ hãi.

Nhưng vào lúc này, một người đàn ông ngoài dự kiến, bỗng nhiên xuất hiện trên đài trao giải.

Người đàn ông này cao to trác việt (xuất sắc), tây trang sang trọng, khuôn mặt y âm trầm lạnh lẽo, sải từng bước dài tới đài tam bậc, nhân viên công tác quay mặt nhìn nhau, bị ánh mắt người này lướt qua, liền không dám bước lên ngăn lại.

Người đàn ông lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dung Giản, con ngươi Dung Giản như không thể tin được mà bắt đầu mở to.

“Dung Giản, mày vẫn còn mặt mũi mà can đảm đứng ở đây sao?” Người đàn ông đã đứng tuổi nheo hai mắt lại, lông mày gần như phẫn nộ dựng thẳng, dùng thanh âm từ sâu trong yết hầu rống lên, “Mày đã hại chết mẹ mày và người em sắp ra đời của mày đấy!”

_______________

Khổ quá mình đang vừa ngồi đọc sách giáo khoa môn East Asian Buddhism vừa edit nên câu văn rời rạc hay lỗi sai gì thì cho mình xin phép sửa sau nhé =)) Nhưng mà mọi người có thể góp ý để sau mình sửa😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s